Saturday, 24 March 2007

LỜI THIÊNG

KAHLIL GIBRAN

LỜI THIÊNG

Bản dịch của Trần Văn Điền.
Nxb An Tiêm.
In lần thứ nhất (Tháng 5-1973).

ĐÔI LỜI VỀ TÁC GIẢ

KAHLIL GIBRAN sinh tại Bsharre', xứ Li Băng năm 1883. Sáng tác của ông là một kết hợp tuyệt vời giữa nhạc và thơ, ca tụng những vẻ đẹp hữu hình cũng như vô hình. Mỗi câu nói là một lời thiêng. Mỗi đoạn văn là một thánh thư. Mỗi câu chuyện là một dụ ngôn trình bày những chân lý cao siêu.

Không những là một nhà thơ, Kahlil Gibran còn là một triết gia, một vị tiên tri, một nghệ sĩ. Thế giới Tây Phương xưng tụng ông la "Dante của thế kỷ XX". Thế giới Đông Phương tôn vinh ông là “Bậc thầy khả ái”. Ông là một trong những tác giả hiện nay (chú ý: sách này được xuất bản ở thập niên 80) được đọc và sùng bái nhất bởi cả hai nền văn hoá Đông cũng như Tây.

Ông mất năm 1931 tại Nữu ước. Những tác phẩm chính của ông là: Nhà Tiên Tri (The Prophet), Tiếng Thầy (The Voice of the master), Đôi cánh gãy (The Broken wings), Tự truyện (a Selfportrat), Lời Thiêng (The spiritual sayings)…..


LỜI THIÊNG

Sẽ tới một kỷ nguyên khi con người không nhận họ với chúng ta, cũng như chúng ta không nhận họ với loài khỉ.

Nếu thưởng phạt là mục đích của tôn giáo, nếu ái quốc phụng sự cho tư lợi, và nếu giáo dục là phương tiện để tiến thân, thì tôi xin được làm một kẻ vô tín ngưỡng, một người vô tổ quốc, một đứa thất học ngu si.

Có những tâm hồn giống như bọt biển. Bạn chẳng vắt lấy được gì nơi chúng ngoài những thứ chúng đã hút được nơi bạn.

Nếu có hai người giống nhau, trái đất này không đủ chỗ dung nạp họ.

Kẻ giáng hoạ cho dân tộc là kẻ không bao giờ gieo một hạt giống, đặt một viên gạch, dệt một tấm áo, nhưng là kẻ chọn khoa chính trị làm nghề mình.

Người ta thường nói im lặng là ưng thuận, nhưng tôi cho bạn hay: im lặng là khước từ, là nổi loạn, là khinh khi.

Khi trang điểm, ta vô tình thú nhận vẻ xấu xí của mình.

Đây lịch sử con người: sinh phối tử, sinh phối tử, rồi sinh phố tử. Nhưng một người điên xuất hiện. Hắn có những tư tưởng kỳ quái. Hắn mơ về một thế giới khác có những con người văn minh hơn nhìn thấy qua giấc mơ của họ, những chuyện còn hơn là sinh ,phối, tử.

Hãy nghe người đàn bà khi nàng nhìn bạn! Đừng nghe người đàn bà khi nàng nói với bạn!

Có những kẻ tìm khoái lạc trong đau khổ; và có những người chỉ thanh tẩy mình được bằng đồ nhơ.

Đời hôn ta lên đôi má
Từ sáng tới chiều,
Đời cười ta xuẩn động
Từ chiều tới sáng.

Nếu bạn muốn ngắm thung lũng, hãy trèo lên đỉnh núi; nếu bạn muốn ngắm đỉnh núi, hãy vươn lên mây trời, nhưng nếu bạn muốn tìm hiểu mây trời, hãy nhắm mắt lại và suy tư.

Hãy cứu tôi khỏi miệng lưỡi nọc độc hay nói thật. Hãy cứu tôi khỏi người đức hạnh thiếu thiện ý; và hãy cứu tôi khỏi người tìm tự trọng bằng cách bôi xấu kẻ khác.

Lo sợ hình phạt địa ngục là chính địa ngục đấy, khao khát phần thưởng Thiên Đường là chính thiên đường vậy.

Chân lý là con đẻ của cảm hứng; phân tách, bàn luận đưa con người đi xa chân lý.

Chúng ta có thể thay đổi theo thời tiết nhưng thời tiết không thay đổi được chúng ta.
Ta không được quên rằng còn có những con người ở hang. Hang đây là chính lòng ta vậy.

Đứa trẻ vô thừa nhận là một hài nhi được thụ thai bằng tình yêu và niềm tin tưởng nhưng bị sinh ra trong âu lo và thù hận. Người mẹ bọc con bằng trái tim đang hấp hối, đặt con nơi cổng cô nhi viện, rồi bỏ đi, mặt cúi gầm, u hoài nằng chĩu đôi vai. Và để hoàn thành vở bi kịch, tôi và bạn đã phỉ báng bà: “Nhục nhã thay! Nhục nhã thay”.

Có những kẻ ngờ là tôi nháy họ khi tôi nhắm mắt lại để khỏi phải nhìn thấy họ.

Sống bằng tâm hồn là nô lệ, nếu tâm hồn chưa trở nên thành phần của thể xác.

Xin cho tôi xa kẻ nói câu:”Ta là ngọn đuốc soi đường cho dân chúng”, hãy để tôi tới gần người biết tìm đường đi dưới ánh sáng của dân chúng.

Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.
Tôi tìm đâu ra một người sống bằng lý trí, không bị tập quán và bản năng chi phối?

Nếu bạn nghèo, xin đừng làm quen với những kẻ chỉ biết đo giá trị con người bằng tiền bạc!

Hai báu vật chính của đời là sắc đẹp và chân lý. Tôi đã tìm thấy sắc đẹp trong một trái tim đang yêu, và tôi đã tìm thấy chân lý trong một bàn tay lao động.

Tôi muốn làm kẻ mơ mộng giữa lũ nghèo hèn nhất ôm nhiều mộng mơ, hơn làm vua trong đám người không thiết mộng, cũng chẳng cầu mơ.

Người ta nói đến nạn dịch bằng một giọng run sợ, nhưng người ta nhắc đến những tên phá hoại như A-lịch-sơn, Nã-phá luân bằng niềm kính phục.

Thấy họ ăn uống, tôi biết họ là hạng người nào.

Tôi phải nói sao về kẻ tát tôi khi tôi hôn mặt nó, và kẻ hôn chân tôi lúc tôi tát nó?

Nặng nhọc thay cuộc sống của kẻ đòi hỏi tình yêu, nhưng chỉ nhận được dục vọng.

Lý chứng của tôi thuyết phục kẻ ngu dốt, lý chứng của người khôn thông thuyết phục tôi. Nhưng với đứa lý luận ngang bướng, tôi không thuyết phục nổi nó, nó cũng không thuyết phục nổi tôi.

Tình cảm là trái tim đương độ thanh xuân, tư tưởng là trái tim đúng kỳ sung mãn, hùng biện là trái tim đến thời già cỗi.

Điều một người tiết lộ khác với điều họ che đậy, như mưa rơi trên đồng nội khác với mây vờn trên đỉnh núi.

Đau khổ đi theo tình yêu, phát minh và trách nhiệm là thứ đau khổ đem lại thích thú.

Làm sao nghe nổi tiếng véo von nơi đồng nội, khi hai ta còn vang dội tiếng náo động chốn phồn hoa?

Kẻ dùng lời tán tụng hoa mỹ che đậy ẩn ý, có khác chi người đàn bà lấy phấn son che lấp tuổi già?

Tôi lang thang trên miền đất hoang vu thì bị bắt làm nô lệ. Sau đó tôi được thả để trở thành một thường dân, một thương gia, một học giả, một mục sư, một vương quân, một bạo chúa. Bị truất phế, tôi trở thành một kẻ gây rối, một đứa du đãng, một thằng bịp bợm, một tay giang hồ, rồi một tên nô lệ lạc lõng giữa cõi hoang vu của hồn tôi.

Bướm vẫn nhởn nhơ trên đồng nội, sương còn long lanh trên ngọn cỏ, khi Kim Tự Tháp Ai Cập đã san bằng và toà nhà chọc trời Nữu ước không còn nữa.

Cây viết là vương trượng, nhưng hiếm thay số Hoàng đế trong đám văn nhân.

Linh hồn là ngọn lửa thiêu đốt thân xác thành tro than.

Tình cảm héo úa là lúc siêu thăng miền trí tuệ.

Tôi sẽ quẳng đồ châu báu cho bầy heo tranh ăn để chúng nuốt không trôi mà chết vì bội thực.

Nếu hiện hữu không hơn phi hữu thì đã chẳng có hữu thể.

Miệng ngậm đồ nhơ mà ca hát sao được?

Con người của bạn mang hai bản ngã: một bản ngã tưởng mình hiểu mình và một bản ngã tưởng người khác hiểu mình.

Khoa học và tôn giáo hoàn toàn hoà hợp. Nhưng khoa học và đức tin hoàn toàn xung khắc.

Muốn hiểu tâm hồn một người, đừng nhìn vào những điều hắn đạt được, hãy xét đến những điều hắn muốn làm.

Buôn bán là cướp giật nếu không phải là một cuộc trả giá.

Chúng ta đều là chiến sỹ trên bãi chiến cuộc đời. Nhưng có kẻ chỉ huy, người tuân lệnh.

Khi tôi suy niệm về Đức Ky Tô, hai hình ảnh luôn luôn xuất hiện: hoặc là một hài nhi từ trong máng cỏ ngước nhìn khuôn mặt thánh mẫu Maria lần đầu tiên; hoặc là một thanh niên từ trên cây thập giá cúi nhìn khuôn mặt thánh mẫu Maria lần cuối cùng.

Tôi sẽ trở thành một nhà hiền triết khi biết được lý do sự ngu xuẩn của tôi.

Cuộc sống nặng nhọc thay cho kẻ muốn chết nhưng phải sống mãi cho những mình yêu!

Ai nhìn những hình ảnh nhỏ và gần, khó thấy những hình ảnh lớn và xa.

Tôi ngượng ngùng trước những lời tán tụng, nhưng người tán tụng cứ bô bô khiến tôi trơ trẽn trước toàn thể thế giới.

Ai trong chúng ta lắng nghe nhạc ru của dòng suối đang khi giông bão gào thét?

Có người nghe bằng tai, có người nghe bằng bao tử, có người nghe bằng túi đựng, và có những người chằng nghe gì cả.

Bức tường ngăn cách người khôn với kẻ ngu, còn mong manh hơn tơ nhện.

Bản chất của mọi vật hữu hình cũng như vô hình là linh thiêng. Đi vào thành phố vô hình, thể xác tôi bị vây lút bởi tâm linh tôi. Ai đòi phân cách thể xác với tinh thần hoặc tinh thần với thể xác, kẻ ấy đưa lòng mình xa rời chân lý. Hoa và Hương cùng là một. Người đui mù là kẻ chối bỏ màu sắc và hình ảnh của hoa khi quả quyết hoa chỉ là hương lan toả trong cõi thinh không. Họ cũng giống như ngững kẻ thiếu khứu giác chỉ thấy muôn hoa là hình thể, là màu sắc vắng hương thơm.

Mọi vật trong vũ trụ hiện hữu nơi bạn. Mọi vật nơi bạn hiện hữu trong vũ trụ. Bạn không ngừng tiếp xúc với những vật gần nhất. Hơn nữa, khoảng cách không đủ rộng để phân rẽ bạn khỏi những vật xa xôi. Từ vật thấp nhất đến vật cao nhất, từ vật nhỏ nhất đến vật lớn nhất, hết thảy đều bằng nhau trong con người bạn. Một nguyên tử bao hàm tất cả yết tố của trái đất. Một giọt nước chưa đứa đựng tất cả bí mật của đại dương. Mỗi vận chuyển của tâm linh cuốn theo tất cả vận chuyển của mọi luật sống.

Người cao thượng nhất là kẻ đỏ mặt khi được ta ca tụng và lặng thinh khi bị ta bôi xấu.

Nghèo đói nhất là một chứng bệnh qua mau. Giàu sang là một cơn đau kéo dài.

Kẻ nào thương hại người đàn bà là hạ nhục nàng. Kẻ nào gán cho người đàn bà những điều xấu xa của xã hội là áp chế nàng. Kẻ nào nghĩ người đàn bà tốt là vì mình, người đàn bà xấu là vì mình là mạo nhận trơ trẽn. Kẻ nào đón nhận người đàn bà như Thượng Đế đã tác thành là đối xử công bằng với nàng.

Thơ là một làn chớp loé. Nó chỉ còn là một bố cục suông khi có sự sắp xếp giữa các tiếng.

Tình yêu say đắm là một nỗi thèm khát không bao giờ nguôi.

Nếu bạn muốn hiểu người đàn bà hãy ngắm miệng nàng khi nàng cười; nhưng nếu bạn muốn hiểu người đàn ông, hãy quan sát cặp mắt trắng bợt của hắn lúc hắn nổi giận.

Có người cho tôi một con chiên, tôi trả lại hắn một con lạc đà mẹ. Hắn cho tôi thêm hai con chiên, tôi trả lại hắn hai con lạc đà mẹ. Sau đó hắn đến thăm đàn chiên tôi và đếm được chín con lạc đà. Bây giờ hắn trả lại tôi chín con chiên.

Kẻ hữu dụng nhất trong đám quần chúng, ấy chính là kẻ sống xa quần chúng.

Nền thịnh vượng đạt được do hai công việc: khai thác đất đai và phân phối địa sản.

Người tân canh nào cũng là một nhà cải cách. Nếu họ đúng, họ hướng đạo quần chúng đi đúng đường. Nếu họ sai, thuyết cuồng tín họ khơi dậy nơi quần chúng, càng khuyến khích quần chúng theo đúng đường mình đi.

Câu nói phải ăn sâu vào tập quán mới khỏi thành vô nghĩa.

Ai diện bộ đồ đẹp nhất ngày đưa đám tang hàng xóm, sẽ ăn mặc ránh rưới buổi hôn lễ con mình.

Nhân loại là thần tính bị phân chia ở bên ngoài, nhưng thống nhất ở bên trong.
Đức tin là tri thức của tâm hồn ngoài vòng kiểm soát của lý chứng.

Đoạn văn đòi giải thích là một dấu hiệu yếu kém.

Lỗi lầm nặng nhất của ta là bận tâm đến những lỗi lầm của kẻ khác.

Người tự do là kẻ nhẫn nhục mang nặng gánh nô lệ.

Tại sao có những người múc nước biển của bạn rồi đi huênh hoang về dòng suối nhỏ của mình?

Lịch sử không lặp lại trừ phi trong tâm hồn những người không thuộc lịch sử.

Ta thương cho kẻ uốn lưỡi ca tụng trong khi giang tay van xin.

Hết thảy đều thực tế trước quyền lợi của mình, nhưng lý tưởng trước quyền lợi của kẻ khác.

Cưỡng bức là một tấm gương, kẻ nào soi lâu sẽ nhìn thấy nội tâm mình đang hăm hở tự sát.

Nghệ thuật vươn lên khi linh giác huyền bí của người nghệ sĩ và sự biểu lộ của thiên nhiên cùng hoà hợp đi tìm những hình thể mới.

Họ bảo tôi:”Nếu gặp một người nô lệ đang ngủ, bạn đừng đánh thức nó dậy, nó đang mơ tự do đấy”. Tôi trả lời họ:” Nếu gặp một người nô lệ đang ngủ, bạn hãy đánh thức nó dậy và kể cho nó nghe về tự do đi”.

Điều khó khăn ta gặp khi đạt mục tiêu là chính con đường ngắn nhất dẫn tới mục tiêu vậy.

Sợ ma quỷ là một cách nghi ngờ Thượng Đế.

Chống báng là hình thức thấp nhất của trí tuệ.

Dịu hiền và từ tâm không phải là dấu hiệu yếu đuối hay thất vọng, nhưng là biểu tỏ sức mạnh và cương quyết.

Nghèo đói có thể che đậy kiêu hãnh; đau khổ do tai hoạ gây ra có thể núp sau mặt nạ trá hình.

Giáo dục không gieo hạt, nhưng vun bón cho hạt nảy mầm.

Bạn ăn uống thì hấp tấp mà đi đứng thì khoan thai. Vậy sao bạn không ăn bằng chân, để tay mà đi?

Nhiệt tâm là miệng núi lửa đốt cháy mọi nhánh cỏ do dự.

Máy xay gió có ngày ngừng chạy nhưng dòng sông vẫn cuộn cuộn đổ ra đại dương.

Cảm hứng là khi nhìn thấy một thành phần của cái toàn thể bằng thành phần của cái toàn thể sẵn có nơi mình.

Tôi trồng cây đau khổ trên cánh đồng nhẫn nhục để kết trái hạnh phúc.

Người mọi rợ đói khát hái trái từ trên cây mà ăn. Người nông dân đói khát ở xã hội văn minh mua trái cây từ kẻ bán, kẻ bán mua lại từ người mua, mua từ kẻ hái từ trên cây.

Hãy kiểm soát sổ sách ngày hôm qua của bạn, bạn sẽ cảm thấy mình còn mắc nợ nhân loại và cuộc đời.

Thuỷ triều xuống
Tôi viết một câu thơ trên cát
bằng tất cả tâm hồn
thuỷ triều lên
tôi trở lại ngâm nga
nhưng chỉ thấy
sự ngu xuẩn của mình
in hình trên bãi vắng

Chân lý cần chứng minh mới chỉ đúng có một nửa.

Một vị hiền sĩ gặp một nhà quyền quí ngây ngô. Họ bàn cãi với nhau về giáo dục và sản vật. Lúc giã từ, vị hiền sĩ chỉ thấy trong tay mình một nắm bùn nhơ, và nhà quyền quí còn lại trong lòng mình một chút sương mù.

Tiến bộ không phải là cải thiện điều đã làm, nhưng là đạt tới điều phải làm.

Phần đông chúng ta lấp lửng giữa hai thái độ: câm nín mà nổi loạn, ba hoa và luỵ phục.

Kẻ giàu đòi nhận họ với người sang; người sang muốn thông gia với đám giàu. Mỗi bên đều khinh nhau.

Thơ là bí mật của tâm hồn; tại sao ta phải bập bẹ thành lời.

Bản nhạc của đại dương ngừng trên bãi vắng hay trong tâm hồn đang lắng nghe??

Nghệ thuật là một bước từ chỗ biết đến chỗ không biết.

Người cận thị chỉ nhìn thấy con đường mình đi và bức tường mình tựa.

Trong nhân loại có những kẻ sát nhân chưa làm đổ một giọt máu, có những tên trộm cướp chưa đụng tới sản vật của ai, có những người gian dối xưa nay vẫn nói thật.

Khi lâm nạn, bạn tìm thương cảm nơi láng giềng, bạn gởi họ một phần của lòng bạn. Là người tử tế, họ sẽ cám ơn bạn; là người trái tim khô lạnh, họ sẽ khinh bạn.

Ca sĩ không làm bạn hứng khởi nếu chính họ không hứng khởi khi ca.

Đoá hoa nở trên mây xanh sẽ không bao giờ héo úa. Ca khúc tuôn ra từ đôi môi các nàng trinh nữ lúc rạng đông sẽ không bao giờ lịm tắt.

Hồi xưa, những chính phủ dân cử là hậu quả của các cuộc cách mạng; ngày nay những chính phủ ấy là hậu quả của kinh tế.

Ái tình là hạnh phúc đang run rẩy.

Niềm đau của tình ái ca vang, nỗi buồn của tri thức lên tiếng, u hoài của khát vọng thì thầm, thống khổ của nghèo đói nức nở. Nhưng còn một nỗi sầu muộn sâu thắm hơn tình ái, cao vời hơn tri thức, bồng bột hơn khát vọng, đắng cay hơn hơn nghèo đói. Nó câm nín không thở than, đôi mắt long lanh như những vì sao.

Kẻ triết lý, giống như tấm gương phản chiếu những vật họ không thấy, giống như hang sâu trả lại âm vang giọng nói họ không nghe.

Thi sĩ là kẻ gây cho ta cảm giác khi đã đọc xong một bài thơ, là những vần thơ hay nhất của người vẫn chưa được sáng tác.

Ai trong nhân loại có thể lang thang giữa lòng đại dương như đi nhàn tản ngoài công viên??

Từ cõi u tối của đời tôi loé hiện một tia sáng soi đường tôi đi.

Kẻ tự tiết lộ với mình điều lương tâm đã cấm đoán là mắc tội. Kẻ tự khước từ mình điều lương tâm đã tiết lộ cũng là mắc tội.

Thơ là sự hiểu biết cái toàn thể; làm sao thông đạt cho kẻ chỉ hiểu có thành phần?

Thơ là ngọn lửa bùng cháy trong tim, hùng biện là những đợt tuyết rơi trên miền hoang lạnh. Lửa và tuyết có bao giờ hoà hợp?

Linh hồn ràng buộc với thể xác, cũng như thể xác ràng buộc với ngoại cảnh.

Nếu có đứa ngu xuẩn bảo bạn linh hồn tan biến theo thể xác, hãy trả lời hắn: cánh hoa tàn lụi nhưng hạt mầm sẽ vươn lên. Đó là luật của Tạo Hoá.

Lạ thay, đức hạnh nơi tôi chỉ tác hại cho tôi; trái lại, cái xấu trong tôi chưa bao giờ gây bất lợi cho tôi. Thế mà tôi cứ cuồng tín theo đức hạnh.

Người cao thượng là kẻ đã trải qua tất cả những thứ trên đời bằng một tâm hồn nổi loạn.

Tâm hồn lên cao đến tuyệt đỉnh khi tuân phục điều trí óc chống đối. Trí óc xuống tới mực thấp nhất khi chống đối điều tâm hồn tuân phục.

Kẻ thiếu thiện ý không bao giờ đạt mục tiêu.

Miệng lưỡi tôi luôn luôn nhầm lẫn vì tư tưởng tôi phát xuất từ thế giới trừu tượng, và lời nói tôi phát xuất từ thế giới tương quan.

Bí thuật ca hát nằm trong giọng ca sĩ và sự rung động của trái tim người thưởng ngoạn.

Hết thảy chúng ta đều ngưỡng mộ sức mạnh. Nhưng đa số cảm phục sức mạnh khi nó lỏng lẻo, mơ hồ. Chỉ còn thiểu số tôn trọng sức mạnh khi nó mặc hình thể rõ ràng và phụng sự những mục tiêu ý nghĩa.

Đừng mãn nguyện với sự ít ỏi. Ai đem đến mạch suối đời một hũ không, sẽ xách về hai hũ đầy.

Có hai dạng thi nhân: hạng trí thức với cá tính thụ đắc và hạng được linh ứng trước khi cá tính thụ đắc thành hình. Nhưng sự khác biệt giữa trí tuệ và thi hứng giống như sự khác biệt giữa những móng nhọn cào xé da thịt, và đôi môi hôn chữa lành vết thương thể xác.

Nếu không vì mắt thấy và tai nghe, ánh sáng và âm thanh chỉ còn là loạn sắc ngoài không gian. Nếu không vì người bạn yêu, bạn chỉ còn là một hạt bụi bị cuốn hút tả tơi theo chiều gió.

Hãy gần quần chúng hơn để được gần Thượng Đế hơn.

Đứa tham ăn khuyên thằng bụng lép nhịn đói giọng say sưa.

Nhà độc tài đòi nho chua phải ép ra rượu ngọt.

Thượng Đế mở nhiều cửa vào toà nhà Chân lý để đón nhận những kẻ mang niềm tin đến gõ.

Ai nhìn ta qua đôi mắt Thượng Đế sẽ thấy chân tướng ta hiện nguyên hình.

Thượng Đế đã lắp cánh cho hồn bạn bay bổng vùng trời tự do và tin yêu. Đáng thương thay khi bạn dùng chính tay mình vặt cánh đi để hồn phải bò lê dưới đất như loài giun dế.

Thượng Đế đã đốt trong tim bạn ngọn đuốc soi nguồn Chân Thiện Mỹ. Dập tắt ngọn đuốc đó dưới tro tàn là mắc tội.

Hắn là thằng phản bội dùng Phúc âm doạ tống tiền….là kẻ giả đạo đức lấy thánh giá làm gươm đao…..là loài sói dữ đội lốt chiên lành…là đứa tham ăn tôn thờ bàn tiệc hơn bàn thánh…là tên đói khát bạc vàng chạy theo đồng tiền lăn lóc khắp miền xa..là thằng bịp bợm những mẹ goá con côi. Hắn là một con quái vật, mỏ diều hâu, vuốt hùm, răng sói, nanh rắn độc.

Trên con đường truy tầm chân lý, tôi sẽ đi tới bất cứ chỗ nào định mệnh và sứ mệnh dẫn tôi đi.

Chân lý là ý chí và là mục tiêu của Thượng đế nơi con người.

Tôi đã chẳng trải qua những đói khát, những nhục nhã khổ đau vì chân lý Thượng đế đã khơi dậy trong tim tôi?

Người thiếu phụ xứ LyBăng là một dòng suối vọt lên từ lòng đất chảy qua miền thung lũng quanh co. Không tìm được lối thoát ra đại dương, dòng suối bạc trở thành mặt hồ lấp lánh ngày đêm soi bóng trăng sao.
Sói ăn thịt chiên trong bóng đêm đen, nhưng những vết máu đỏ còn kia sẽ tố cáo sói dưới ánh mặt trời vàng.

Bước chân thời gian trải qua các thời đại dẫm nát công trình loài người, nhưng không xoá mất những giấc mơ, không làm suy yếu những khả năng sáng tạo. Mơ ước và sáng tạo của loài người vẫn còn vì chúng là thành phần của Tinh Thần Vĩnh Cữu, mặc dù khi ẩn khi hiện như mặt trời chạy trốn bóng đêm, như mặt trăng tạm lắnh ánh bình minh.

Khi tởm gớm những điều mình không hiểu, họ giống những người bị cảm sốt. Cao lương mỹ vị mấy họ thấy cũng nhạt phèo.

Sự ngược đãi không làm người công chính đau khổ; sự đàn áp cũng không tiêu diệt kẻ theo đường chân lý. Socrates mỉm cười khi đưa chén thuốc độc lên môi. Stenphen hớn hở lúc bị ném đá. Điều nguy hại thực sự là lương tâm ta đau nhói khi bị chống đối, và hấp hối khi bị phản bội.

Có những người thô lỗ nhưng vẫn còn hơn một số kẻ bặt thiệp.

NGHỆ THUẬT CÁC DÂN TỘC.

Nghệ thuật dân Ai-Cập ở sự huyền bí
Nghệ thuật dân Chaldea ở sự tính toán
Nghệ thuật dân Hy Lạp ở sự cân đối
Nghệ thuật dân La Mã ở dư âm
Nghệ thuật dân Trung Hoa ở nghi thức
Nghệ thuật dân Ấn Độ ở sự cân nhắc giữa điều thiện và điều ác
Nghệ thuật dân Do Thái ở nghĩa mạt vận
Nghệ thuật dân Ả Rập ở sự hồi tưởng và phóng đại
Nghệ thuật dân Ba Tư ở sự khó tánh
Nghệ thuật dân Pháp ở sự tế nhị
Nghệ thuật dân Anh ở sự phân tách và tự cao
Nghệ thuật dân Tây Ban Nha ở sự cuồng tín
Nghệ thuật dân Ý ở vẻ đẹp
Nghệ thuật dân Đức ở tham vọng
Nghệ thuật dân Nga ở u buồn.

Năng khiếu không phải là chọn đúng nhưng là nhận thức được nơi sự vật mối thuần nhất tự nhiên giữa phẩm và lượng

Lịch sử mỗi người ghi trên trán họ, nhưng trong ngôn ngữ, chỉ có ai được mặc khải mới đọc ra.

Có những người không muốn công khai tạ ơn tôi để tỏ lòng biết ơn, nhưng công khai nhận mình hiểu biết tài năng tôi để chính mình được người ta ngưỡng mộ.

Tôi biết thân phụ hắn. Làm sao bạn lại mong tôi đừng quen hắn?

Hãy cho tôi coi mặt thân mẫu bạn, tôi sẽ nói bạn là hạng người nào.

Tự do của kẻ huênh hoang chỉ là một thứ nô lệ.

Người da đen bảo người da trắng:”Nếu mày ngăm ngăm tao sẽ nương tay”.

Nhiều người giá cả sự vật thì thông suốt, mà giá trị mỗi vật vẫn không hay.

Tôi phải nó sao về kẻ vay mượn tiền tôi, mua gươm giáo chống lại tôi.

Thực chất của âm nhạc là dư âm còn vang vọng bên tai, sau khi giọng ca đã chìm lặng và đàn địch đã im lìm.

Người chết run sợ trước gió mưa nhưng người sống xông pha ngoài mưa gió.

Những kẻ run sợ trứơc giông bão cuộc đời, coi như đang sống. Nhưng thực sự họ đã chết ngay từ lúc khai sinh. Họ nằm đó không ai chôn cất, mùi hôi thúi xông lên ngập trời.

Tình yêu như sự chết, biến đổi mọi vật.

Phương pháp hồi sinh một ngôn ngữ nằm trong trái tim, trên đôi môi và giữa các ngón tay thi nhân. Thi nhân là kẻ trung gian giữa sức sáng tạo và quần chúng. Người là sợi dây chuyền tin của thế giới tinh thần xuống cho thế giới khảo cứu. Thi nhân là mẹ đẻ của ngôn ngữ. Người đi đâu, ngôn ngữ theo đó. Khi thi nhân tắt thở, ngôn ngữ nằm khóc lẻ loi bên mộ người, đợi cho thi nhân khác đến đỡ dậy và dẫn đi.
Man rợ thay thứ tình yêu chỉ trồng một nhánh hoa rồi nhổ cả cánh đồng, khiến chúng ta hồi sinh một ngày rồi ngất lịm cả trăm năm!

Xấu xa thay thứ tình cảm đặt một viên đá ở bên này toà kiến trúc rồi phá đổ bức tường ở bên kia.

Chúng ta ngốn ngấu khúc bánh mì của từ thiện vì đói bụng. Bánh đó khiến chúng ta hồi sinh để rồi quay lại đâm họng chúng ta.

Gào thét than van chỉ hợp với những kẻ đứng trước ngai đời rồi ra đi không để lại cho đời một giọt mồ hôi trên trán, hoặc một giọt máu trong tim.

Thợ gốm lấy đất sét nhồi thành bình hũ, nhưng lấy sỏi cát nắn nót được
chi?

Tinh thần Tây phương là bạn nếu ta chấp nhận nó, nhưng là thù nếu ta để nó chiếm hữu; là bạn nếu ta mở tâm hồn đón nhận nó, là thù nếu ta nhường lại tâm hồn ta cho nó, là bạn nếu ta biết lấy ở nó những gì thích hợp với ta, là thù nếu ta để nó sử dụng ta theo nhu cầu của nó.

Nhánh cây đòi giả dạng sống trong bóng râm, sẽ héo úa khi bị nhổ lên cấy lại ngoài trời nắng.

Ta còn miệt mài xem xét chiếc vỏ sò như nó từ lòng đại dương sinh động dạt lên bãi thời gian.

Giáo dục tâm hồn khai triển từng bước một: từ thực nghiệm khoa học đến lý thuyết trí tuệ, đến linh giác, và sau cùng đến Thượng Đế.

Thượng Đế đã đặt vào hồn mỗi người vị sứ đồ hướng dẫn đường đi. Sự sống nằm ngay trong ta mà nhiều kẻ ngu xuẩn cứ loay hoay tìm kiếm ở bên ngoài.

Không khi nào tôi nghi ngờ một sự thật đòi lời giải thích, trừ khi tôi thấy mình phải phân tích lời giải thích đó.

Kẻ chống đối được nói tới nhiều hơn kẻ tuân phục.

Hãy phân biệt hai tặng phẩm: tặng phẩm nhục mạ ta, và tặng phẩm kính yêu ta.

Tôi không ân thưởng
Kẻ tán tụng tôi
Hắn phàn nàn than thở,
Tôi âm thầm chịu đựng,
Để người ta cười hắn.

Nhà văn lấy tài liệu ở sách vở, giống như người mượn tiền để cho kẻ khác vay.

Tin tưởng và hành động khác nhau. Có người giọng nói như sóng biển, nhưng sống đời hạn hẹp giống ao tù. Có kẻ cất đầu cao hơn ngọn núi khi hồn họ còn dò dẫm dưới đáy sâu.

Thượng đế lấy thân xác ta làm đền thánh. Thân xác ấy phải cường tráng và trong sạch xứng đáng với thần tính ngự trị bên trong.

Kinh nghiệm là bài ca của lòng thành dâng lên ngai Chúa, ngay cả lúc quyện theo tiếng nỉ non của ngàn vạn linh hồn.

Thờ tự không đòi nơi vắng vẻ và tịch liêu.

Vinh dự của loài chim là thứ vinh dự loài người không được hưởng. Loài người bị trói buộc bởi luật lệ và truyền thống do chính mình tạo ra. Nhưng loài chim sống theo luật tự nhiên của Tạo hoá, đấng làm cho trái đất xoay quanh mặt trời.

Vì sinh ra trong hãi sợ rồi sống đời hèn nhát, con người núp dưới hố vực khi thấy giông bão ào ào kéo tới.

Có những bí ẩn trong tâm hồn không giả thuyết nào vén mở nổi, và không suy đoán nào tiết lộ được.

Lạ thay những kẻ tôn thờ mình! Họ đâu biết mình đang tôn thờ xác chết.

Sự tin tưởng và ngờ vực nơi người, liên quan mật thiết đến sự tin tưởng và ngờ vực nơi mình.

Chúng ta đòi tự do ngôn luận và tự do báo chí, mặc dù chúng ta chẳng có gì đáng nói, cũng chẳng có gì đáng tin.

Bạn ca tụng với tôi đường lối trung dung như một nghệ thuật sống, tôi xin trả lời:”Có ai muốn âm ấm, chẳng nóng cũng chẳng lạnh? Có ai muốn lấp lửng giữa sự sống và cái chết? Có ai muốn làm chất thạch cao sền sệt, chẳng đặc cũng chẳng lỏng?”

Sức mạnh và lòng bao dung là bạn nhau.

Không có tiện nghi nào trong cuộc sống văn minh hôm nay lại không gây nhiều bất tiện.

Khi tôi viết trước cửa nhà:
“Xin để truyền thống ở ngoài
Rồi hãy vào!”
Không một ai dám
Đến thăm hoặc gõ cửa nhà tôi.

Người sùng đạo thật không theo tôn giáo, và kẻ theo tôn giáo lại không sùng đạo.

Người đáng ca tụng nhất, chính là kẻ bị quần chúng đối xử bất công bằng cách không ca tụng.

Tôi học được tính liều do thói ươn hèn của dân tôi.

Ngay cả luật đời cũng phải tuân theo luật sống.

Viên đá kiên cố nhất cho một toà kiến trúc là viên đá đặt thấp nhất dưới chân nền.

Xây dưỡng trí viện cho người tỉnh thay vì cho kẻ điên không tiết kiệm hơn sao?

Việc làm của triết học là tìm ra con đường ngắn nhất giữa hai điểm.

Con người chỉ biết khám phá. Hắn không khi nào phát minh được và sẽ chẳng bao giờ phát minh.

Nghèo đói núp sau tư tưởng trước khi ra đầu hàng túi tham.

Tình yêu vơi đầy là hình ảnh thuỷ triều lên xuống.

Đấng quân vương trên các bậc quân vương là kẻ đạt được lòng tin yêu của đám nghèo hèn.

Ánh sáng những vì sao đã tắt hàng kỷ nguyên vẫn còn soi chiếu chúng ta. Những vĩ nhân đã khuất hàng thế kỷ vẫn còn le lói hào quang trước mắt chúng ta.
Có những kẻ băn khoăn không dám đụng tới sản vật bạn, nhưng ngang nhiên xen vào tư tưởng bạn.

Nỗi buồn tiếc của chúng ta đối với người quá cố có thể là một thứ đố kỵ.

Khi phát minh ra máy móc, con người điều khiển máy móc; sau đó máy móc khởi sự chi phối con người, rồi con người trở thành nô lệ cho chính nô lệ của mình.

Ước vọng và thèm khát là hai mối bận tâm của cuộc sống. Dù muốn dù không, chúng ta cũng phải thực hiện cho kỳ được hai mối bận tâm đó.

Ai có thể sống biệt lập với nỗi ưu tư và cô đơn của mình mà không đau khổ trong tâm hồn?

Văn minh khởi sự lúc con người mới biết đào xới và gieo hạt.

Tôn giáo khởi sự lúc con người nhìn thấy mặt trời chiếu xuống hạt giống họ vừa gieo.

Nghệ thuật khởi sự lúc con người hát bài tạ ơn tôn vinh mặt trời.

Triết lý khởi sự lúc con người ăn thổ sản và mắc ách.

Giá trị con người căn cứ vào ít điều họ sáng tạo, không căn cứ vào nhiều sản vật họ tích luỹ.

Không có sự trù phú chân thực ngoài nhu cầu của con người.

Người lạc quan ngắm bông hồng mà quên mất gai nhọn, kẻ bi quan chỉ thấy gai nhọn mà quên mất bông hồng.

CHÍN ĐIỂU KHỔ

Khổ cho dân tộc xa lìa tôn giáo củng cố niềm tin, bỏ con đường làng, đại lộ phố xá nghênh ngang, bỏ nguồn khôn sáng học khoa tranh luận.

Khổ cho dân tộc không dệt áo may quần , không cấy cày gặt hái, không trồng nho ép rượu.

Khổ cho dân tộc coi dáng hào nhoáng của kẻ chiến thắng là tuyệt đích, thấy vẻ xấu xa của người chinh phục là đẹp sang.

Khổ cho dân tộc coi bài trừ bất công khi mơ ngủ, nhưng chịu thua điều ác lúc thức tỉnh.

Khổ cho dân tộc đợi ngày tang lễ mới than van, đứng trước nấm mồ mới thương tiếc và lúc lưỡi gươm kề cổ mới nổi loạn.

Khổ cho dân tộc lấy chính trị làm xảo kế , lấy triết học làm khoa lừa bịp, lấy kỹ nghệ làm giai đoạn vá víu.

Khổ cho dân tộc nay hoan hô mai đả đảo, hết kẻ chiến thắng này đến người chinh phục khác.

Khổ cho dân tộc mỗi bộ lạc là một sứ quân.

Dân tộc nào cũng chịu trách nhiệm về mỗi hành vi cá nhân mình.

Giờ biệt ly là lúc tình yêu dò tới đáy sâu.

Tiếng nói không phải tải môi lưỡi trên đôi cánh nên mới nhẹ nhàng vươn toả tận trời cao. Giống như chim phượng hoàng không cần chở theo tổ ấm nên mới một mình thanh thản lướt cánh giữa mênh mông.

Đức tin nhận ra chân lý sớm hơn kinh nghiệm.

Lời hoa mỹ là lưỡi uốn rót nhạc vào tai. Thuật hùng biện là nhịp cầu nối con tim với linh hốn.

Đức hạnh của một số người giầu là một thứ luân lý dạy ta khinh chê của cải.

Họ nói:”Ai hiểu mình là hiểu được mọi người”. Nhưng tôi nói:”Ai yêu mọi người thì hiểu được đôi chút về mình”.

Tâm hồn khí khái vươn toả trong chốn hiu quạnh, nơi tâm hồn bạc nhược bị héo úa.

Ai không biết tính tình Socrates, thường bị Alexander lôi cuốn. Ai không hiểu Virgil, thường ca ngợi Coesar. Ai không thấy đạt tư tưởng Laplace, thường xưng tụng Napoleon. Riêng tôi lúc nào cũng nhận thấy một thoáng nô lệ trong tâm hồn những người tán tụng Alexander, Coesar, hoặc Napoleon.

Kẻ cần thúc đẩy mới bắt tay vào một hành vi cao cả, sẽ không bao giờ hoàn thành đuợc hành vi cao cả đó.

Đức trinh khiết của thân xác có thể là sự biển lận của tinh thần.

Tôi chưa gặp được một người kênh kiệu nào thâm tâm không xao xuyến.

Chúng ta sợ chết; tuy nhiên chúng ta ao ước tìm về giấc ngủ và mộng mơ.

Can đảm là giác quan thứ sáu tìm ra con đường ngắn nhất dẫn đến thành công.

Những điều kềm toả và cấm đoán của tôn giáo còn nguy hại hơn tình trạng náo loạn vô trật tự.

Màng lưới pháp luật chỉ bủa vây được những con tép nhỏ.

TRIẾT LÝ “TRI KỶ”

Một buổi chiều mưa tại thành phố Beirut, Salem E.Daybis ngồi trước kệ sách trong phòng học, lần dở từng trang sách cũ, miệng phì phèo điếu thuốc lá nhãn hiệu Thổ Nhĩ Kỳ. Hắn đang đọc bài đối thoại về thuyết “tri kỷ” của triết gia Socrates, do đồ đệ của ông là Plato ghi chép.

Salem suy niệm về những điều đã đọc và cảm hấy thán phục các nhà hiền triết Đông Tây.

Hắn lặp lại câu nói của Socrates: “Hãy biết mình”, đứng bật dậy và lớn tiếng: “Đúng vậy! Ta phải biết mình, phải đi sâu vào tận đáy lòng mình. Có thế ta mới gạt bỏ được những ngờ vực và ưu tư. Điều tối cần ta phải làm bây giờ là phơi bầy con người lý tưởng của ta cho con người vật chất của ta biết, sau đó sẽ tiết lộ những bí mật của sự hiện hữu bằng xương bằng thịt này cho cái bản chất trừu tượng của ta hay”.

Lòng hắn đầy hăng say. Đôi mắt rực sáng niềm khao khát hiểu biết-hiểu biết chính mình.

Hắn sang phòng bên cạnh, đứng ngây người như một pho tượng trước tấm gương, nhìn trừng trừng vào con người xấu xí của hắn, suy nghĩ về hình thù cái đầu, khuôn mặt và tứ chi của thân thể hắn.

Hắn đứng trong tư thế đó nửa tiếng đồng hồ, đắm chìm trong suy tư, dường như thấy những bí ẩn của tâm hồn mình đang hiện rõ dần dưới làn hào quang từ cõi thinh không toả xuống. Sau đó, hắn bình tĩnh lên tiếng nói với mình:
“Người ta lùn, Nã phá Luân và Victor Hugo cũng lùn vậy. Trán ta thấp, Socrates và Spinoza cũng thấp vậy. Mũi ta dài và gãy, mũi Voltaire, mũi George Washington cũng dài và gãy như vậy. Mắt ta sâu, mắt thánh Phao-Lồ Tông Đồ, mắt Neitzche cũng sâu vậy. Môi ta dầy có khác chi vua Louis XIV. Cổ ta thô đúng cổ Hannibal và Mark Anthony”
Ngừng một lúc, hắn lại nói:

“Tai ta dài có thể hợp với đầu một con thú, nhưng Cervantes đã chẳng có đôi tai như thế là gì? Má ta hõm, nhưng Lafayette và Lincoln đã chẳng có đôi mà hõm như thế là gì? Cằm ta lẹm có khác chi cằm William Pitt và cằm Goldsmith đâu? Vai ta bên cao bên thấp, thì Gambetta cũng có đôi vai lệch giống thế. Bàn tay ta dầy, những ngón cụt và thô, như vậy là giống Eddington rồi còn gì?

“Mình ta có vẻ gầy. Đây là một đặc điểm chung cho các đại tư tưởng gia. Lạ thật, mỗi lần ngồi đọc sách hoặc viết lách là ta phải có bình cà phê bên cạnh, giống như Balzac. Ta có khuynh hướng thích giao tiếp với đám bình dân. Về phương diện này, ta giống Tolstoy. Đôi khi ta để bốn năm ngày không rửa chân tay mặt mày. Beethoven và Walt Whitman cũng như vậy. Ta thường thích nghe lỏm những người đàn bà đàm tiếu về chồng con họ. Thế mà lạ thay Boccaccio cũng có tật đó giống hệt như ta vậy. Tửu lượng của ta còn hơn cả Marlowe, Abi Nowas và No-e. Tính tham ăn của ta còn vượt cả Emir Basheer và A lịch sơn đại đế.”

Nghỉ một lúc, Salem đưa những đầu ngón tay nhơ bẩn sờ lên trán rồi tiếp tục: “ Đây chính là ta, Đây là con người thật của ta! Ta có tất cả những đức tính của các bậc vĩ nhân từ đầu lịch sử tới bây giờ. Một thanh niên như ta có những đức tính ấy, cốt để hoàn thành những công việc lớn.

“Bản chất của sự khôn ngoan là biết mình như thế. Vậy từ nay ta sẽ bắt tay vào đại sự, việc mà Đấng Đại Tư Duy của vũ trụ này đã uỷ thác cho ta. Đấng đã gieo vào chốn sâu thẳm của lòng ta một số yếu tố hữu hình.Ta đã tháp tùng các bậc vĩ nhân từ thời No-e đến Socrates, qua Boccaccio tới Ahad Farris Shidyak. Ta không biết phải bắt đầu từ công việc nào, nhưng một kẻ đã liên kết được trong cái bản ngã thần bí và con người thật của mình, tất cả những đức tính diệu huyền hình thành do sự vận chuyển của ngày đêm, thì chắc chắn có đủ khả năng hoàn thành đại sự…..Ta đã biết mình. Phải, thần tính đã biết ta. Linh hồn ta vạn tuế! Bản ngã ta muôn năm!Vũ trụ này bất diệt để ta có thể đạt được cứu cánh”.
Đến đây, Salem đi đi lại lại trong phòng. Khuôn mặt xấu xí của hắn sáng lên niềm hân hoan. Bằng một giọng reo vui, hắn lặp lại câu thơ của Abí Al-Alá Al, Máarri:

Dù là đứa con út của thời đại,
Ta sẽ thực hiện những gì
Cha ông ta chưa làm được

Sau đó, hắn để nguyên bộ đồ hôi hám ngả lưng trên mặt giường nhơ bẩn rồi ngủ thiếp đi ngay, tiếng ngáy vang động khắp bầu trời mưa.

VÙNG BIỂN NÀO SÂU RỘNG

Hôm qua-ngày hôm qua xa vời mà cũng gần gũi thay-hồn tôi và tôi cùng xuống vùng biển rộng để tắm gội cho sạch những vết nhơ bám trên cơ thể.

Tới bờ biển, chúng tôi tìm một nơi thanh vắng, tránh xa những con mắt hiếu kỳ của dân chúng. Đi dọc theo bãi, chúng tôi thấy một người đeo bị ngồi trên mỏn đã bụi bậm. Chốc chốc hắn lại cho tay vào bị móc ra một nắm muối vãi xuống biển.

Hồn tôi bảo tôi:”người này bi quan, nhìn cuộc đời chỉ thấy toàn màu đen. Hắn không xứng đáng chiêm ngưỡng thân hình trần truồng của chúng ta”

Chúng tôi tiếp tục tìm kiếm cho đến khi đến một bờ vịnh. Chúng tôi thấy gần hòn đá trắng một người đang cầm chiếc hộp nhỏ đính những viên ngọc thạch. Thỉnh thoảng hắn lại lấy trong hộp ra một cục đường ném xuống biển.
Hồn tôi bảo tôi:” Người này lạc quan, đang tìm cái bất khả. Hắn cũng không xứng đáng chiêm ngưỡng thân hình trần truồng của chúng ta”.
Chúng tôi tiếp tục cuộc tìm kiếm tới khi gặp một người thứ ba đứng trên bãi đang lượm những con cá chết ném trở lại lòng biển.
Hồn tôi bảo tôi: “Đây là một thằng điên đang muốn hồi sinh cho những vật đã chết. Chúng ta hãy tránh xa hắn!”
Chúng tôi tiếp tục đi mãi cho tới khi thấy một người thứ tư đang vẽ lại bóng mình trên cát. Vẽ xong lại bị sóng xoá nhoà.
Hồn tôi bảo tôi:”đây là con người thần bí muốn dùng trí tưởng tượng dựng lên một thần tượng để tôn thờ. Chúng mình đừng lại gần hắn!”
Sau đó chúng tôi lại gặp người thứ năm đang lội dưới hồ nước cạn, hớt bọt váng nổi trên mặt hồ đổ vào một chiếc bình bằng đá quí.
Hồn tôi bảo tôi:”Đây là hạng người lý tưởng muốn dùng tơ nhện dệt lấy áo mặc. Hắn không được đặc ân chiêm ngưỡng thân hình trần truồng của chúng ta”
Chúng tôi lại rảo bước, bỗng nghe giọng nói ầm ầm vọng tới:”Đây là vùng biển sâu. Đây là sự khủng khiếp của đại dương”.
Hướng theo tiếng nói, chúng tôi đi tới thì thấy một người đứng xây lưng lại mặt biển. Hắn đang áp chiếc vỏ sò vào tai, miệt mài nghe nghóng.
Hồn tôi bảo tôi:” Hãy đi ngay vì đây là một kẻ hoài nghi. Hắn xây lưng lại cái toàn thể mênh mông mà hắn không bao trùm nổi, để chính mình bị chi phối bởi một vật nhỏ mọn bình thường”.
Chúng tôi lại tiếp tục đi nữa thì thấy một người thứ bảy ngồi giữa hai tảng đá, vùi đầu xuống cát.
Tôi lên tiếng với hồn tôi:”Em ơi!Tắm đây được rồi, vì người này không thấy chúng mình”
Nhưng hồn tôi lắc đầu:” Không, ngàn lần không!Người này còn tệ hơn tất cả. Hắn là kẻ kinh sợ Thượng Đế, kẻ núp trốn thảm kịch cuộc đời, trong khi cuộc đời dấu hắn những trò vui của nó”.
Khuôn mặt hồn tôi bỗng đượm buồn. Bằng một cái giọng ái ngại, nàng nói tiếp:”Chúng mình hãy bỏ bờ biển này vì ở đây không kín đáo. Em không muốn cho gió lộng nơi đây lùa vào mái tóc dài, óng mượt của em. Em cũng không muốn phơi bày bộ ngực trắng nõn của em. Em nhất định không cởi bỏ xiêm y để khỏi đứng trần truồng trước ánh sáng”.
Hồn tôi và tôi liền rời bỏ vùng biển đó để cùng sánh bước đi tìm vùng biển sâu rộng hơn.
Trương Văn Hòe sưu tầm.

No comments: